
Quý Ngài đã và đang bền gan đứng giữa đất trời, một mặt, vọng hướng quê nhà, một mặt, tuỳ duyên hành hoá. Tấm lòng thiết tha, dạt dào tình quê hương đạo pháp đó, vì ai? cho ai? Nếu không phải chỉ vỏn vẹn một tâm nguyện độ sinh, dấn thân hy sinh phục vụ??
Mùa Vu lan Báo Hiếu lại về trong lòng người viễn xứ. Với niềm trân kính vô biên, cho con được đê đầu đãnh lễ, phơi bày những nghĩ suy, những rung động trái tim, để nói lên một phần trong muôn triệu phần đối với những bậc Thầy tâm linh, đã hy hiến cho quê hương dân tộc, đạo pháp Việt Nam.
Thực ra, dù có viết bao nhiêu đi nữa, dù có xưng tụng, tán dương hết lời đi chăng, những hình ảnh sáng ngời, những gương hạnh thánh thiện tuyệt vời của những bậc Thầy tâm linh vẫn nguyên vẹn, gắn chặt trong sự sống của riêng con.
Cung kính đãnh lễ những bậc Thầy tâm linh,
Con vẫn biết, khi dấn thân phục vụ, quý ngài chấp nhận cuộc sống vô thường, chấp nhận gian khổ đau thương, đêm ngày mang hạnh phúc, niềm vui đến tha nhân chẳng hề mệt mỏi. Những gì quý ngài hành xử đều không phải vì tự ngã thấp hèn, mà vì đại sự cao siêu, vì muốn bảo tồn quê hương và đạo pháp!
Nơi này chốn nọ, biết bao người được thừa hưởng, tiếp nối những giá trị tinh thần từ bàn tay thương yêu, trái tim bao dung từ ái của quý Ngài. Để có được như thế, quý ngài phải trải nghiệm trăm đắng ngàn cay, chấp nhận biết bao tủi nhục của tha nhân ban tặng!
Nhiều bậc tôn đức, hoan hỷ nhận hết những vu oan, và chỉ im lặng trải tâm thương yêu tha thứ. Tuyệt nhiên, trong tâm thức quý Ngài không lưu dấu nhỏ nhoi hận thù. Nếu có chăng, chỉ còn bóng dáng của thương yêu ngọt ngào, thánh thiện.
Con đã thấy quý Ngài theo gương hạnh của chư Bồ tát thánh tăng, suốt đời dấn thân vinh danh việc thiện. Tròn kiếp gieo trồng trong lòng nhân loại những hạt mầm Bồ đề bi thiết đại từ!
Nơi này chốn nọ, tạo dựng pháp hội, đạo tràng, chùa am tự viện, bằng tâm thức đạo Phật Việt nam. Quý Ngài luôn mong mỏi, ước mơ những giá trị văn hoá tâm linh sẽ được dịp bám rễ trên mọi miền đất mới.
Với tuổi đời chồng chất, đáng lẽ quý Ngài phải được tứ chúng cúng dường phục vụ. Với hạ lạp cao niên, đáng lẽ quý Ngài rảnh rang an tu tịnh dưỡng. Nhưng không! Quý Ngài bất chấp những khó khăn hiện tại, nổ lực dựng xây, cố gắng lót đường, đặt từng viên gạch, làm nền móng vững chắc cho những thế hệ kế thừa.
Một ngôi chùa nhỏ, có thể không như những ngôi nhà thờ rực rỡ, nguy nga đồ sộ. Một đạo tràng khiêm nhường, có thể chỉ bằng ngôi nhà của những thành phần bình dân trong xã hội Phương tây, hay thua xa những ngôi biệt thự sang trọng của những người quý phái tại bản xứ. Nhưng, trong đó dung chứa biết bao ân tình, biết bao ước nguyện, biết bao tấm lòng, biết bao tâm huyết!
Bao nhiêu đó thôi, cũng đủ làm tâm thức của con quy ngưỡng, cũng đủ cho con cúi đầu đảnh lễ muôn triệu lần!
Làm sao con không quỳ xuống đảnh lễ được, khi hùng tâm hùng lực của quý Ngài khiết trinh cao ngất trong từng suy nghĩ việc làm! Dám đương đầu, gồng mình, chấp nhận vay mượn tài chánh, để tạo dựng những nơi tu học, truyền giảng giáo lý, giữ gìn bản sắc văn hoá tiên rồng! Có bao người thấu hiểu, đồng cảm xẻ chia, khi khó khăn, áp lực từ mọi phía ập về, hay nhẫn tâm trút hết lên thân thể lão niên của quý Ngài?
Làm sao con không quỳ xuống đảnh lễ được, khi phải ngày đêm làm thuê, làm mướn, đại khai phương tiện, khoác lên mình chiếc áo thế trần. Bán mồ hôi công sức, chịu khổ cực tấm thân, để kiếm tiền giúp đỡ đó đây. Bản thân quý Ngài không dám chi xài, mà dành dụm từng đồng từng cắt để ủng hộ tha nhân. Một mặt, giảm bớt gánh nặng lo âu từ phía cộng đồng Phật tử. Một mặt, âm thầm hổ trợ cho con ăn học đến chốn đến nơi! Nếu không phải trái tim ngập tràn thương yêu, luôn nghỉ tưởng đến thế hệ kế thừa, ai có thể hy sinh được?
Làm sao con không quỳ xuống đảnh lễ được, khi tại xứ sở văn minh, dư thừa vật chất, mà quý Ngài vẫn phải bóp bụng, tiếc tiền, hạn chế tối đa nhu chi dụng hằng ngày. Chỉ một mục đích duy nhất, là âm thầm hổ trợ cho những mầm non Phật pháp khắp nơi được dịp đầm chồi!
Làm sao con không quỳ xuống đảnh lễ được, khi quý Ngài hoan hỷ chấp nhận làm lại từ đầu. Dù thân hình lão niên bì quyện, nhưng quý Ngài vẫn phải đương đầu với thời tiết, với ngôn ngữ và mọi sinh hoạt theo kiểu tân kỳ!
Làm sao con không quỳ xuống đảnh lễ được, khi quanh năm suốt tháng, quý Ngài an tu tịnh niệm trên những chuyến phi cơ xuyên bang, hay xuyên lục địa, để khuyến khích động viên, chứng minh hoằng pháp!
Làm sao con không quỳ xuống đảnh lễ được, khi nơi đây chưa đủ nhân duyên để khai mở Phật học viện, quý Ngài lại mở tâm tuỳ hỷ, ủng hộ những ngôi trường Phật học tại quê nhà!
Làm sao con khỏi quỳ xuống đảnh lễ được, khi trú xứ của mình chưa trang nghiêm trọn vẹn, vậy mà quý Ngài vẫn phải đều đặn, hổ trợ những dự án trùng tu Tự viện, Tổ đình khắp nơi!
Làm sao con khỏi quỳ xuống đảnh lễ được, khi đang sinh sống những nơi hiện đại, quý Ngài phát tâm vô ngại, giảm bớt mọi phương tiện vật chất, để đóng góp phần nhỏ cho những công tác từ thiện, xoá đói giảm nghèo tại quê hương mến yêu!
Làm sao con khỏi quỳ xuống đảnh lễ được, khi đời sống quý Ngài thanh ba, đơn giản ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Không thị giả hầu hạ, không mâm cao cổ đầy. Tự quý Ngài nấu cơm đi chợ, tự giặt giũ lao chùi, tự làm hết mọi việc, mà không lời than van, chán nản. Đáng lý ra, bằng công đức tu hành như thế, sẽ có vô số người hoan hy phục vụ tận lòng!
Làm sao con khỏi quỳ xuống đảnh lễ được, khi quý Ngài tự lao vào dòng chảy xã hội, tìm những công việc phù hợp với khả năng. Gạt bỏ mọi mặt mũi bản ngã, chấp nhận cắt cỏ, làm vườn, đổ rác, xúc hầm cầu, để có được chút tiền, hổ trợ cho Tăng-Ni tu học thành tài!
Tất cả những công hạnh này, quý Ngài đã làm, đang làm và tiếp tục thực hiện. Có bao nhiêu người biết đến, có bao nhiêu người chịu bình tâm cảm nhận, xẻ chia? Nếu không phải là những người mang dòng máu Việt, nếu không phải là những bậc sẳn có trái tim Bồ tát? Thử hỏi mấy ai làm được?
Quả thật, nếu không phải những con người đủ đầy hùng tâm, hùng lực, chấp nhận thiệt thòi về mình, thì làm sao có thể buông bỏ những tôn vinh giả tạm, để làm lại từ đầu?
Nếu không phải những con người dư thừa nhiệt huyết, thì làm sao có thể xem thường những vinh hoa một thuở, những vị trí cao ngất, để chấp nhận sự rẽ khinh của tha nhân?
Nếu không phải những con người dạt dào tâm nguyện độ tha, phủi sạch những cặn bả lợi danh tầm thường, thì làm sao có thể chịu đựng những nhục mạ dèm pha, hay những thủ đoạn trần tục của cuộc đời?
Nếu không phải những con người có sức mạnh tâm linh, có nội tu thực chứng, thì làm sao dám mạnh dạn đương đầu với bao chướng duyên, nghịch cảnh của cuộc sống?
Ôi cao thượng thay, ôi cao quý thay!
Quả thật, trong đời sống bình thường, đã hàm dưỡng ý nghĩa phi thường. Trong đời sống dung dị giản đơn, đã nói lên tinh thần dựng xây đạo pháp. Quý Ngài tiếp nối gương hạnh của chư Phật-Tổ, trao cho con một tâm thức đại hùng. Quý Ngài ứng hiện nơi cuộc đời này, chỉ để ban trao hiến tặng, hay tận tâm phát huy đạo đức ngàn đời!
Những bước chân đi ngập tràn thánh thiện, đã đồng hành với ngọn cỏ cành cây, với con đê bờ suối, với dòng sông thơ mộng, với giọt sương, ánh nắng của trời đất quê hương, hay của bão to giông tố xứ lạ quê người!
Quý Ngài đã và đang bền gan đứng giữa đất trời, một mặt, vọng hướng quê nhà, một mặt, tuỳ duyên hành hoá. Tấm lòng thiết tha, dạt dào tình quê hương đạo pháp đó, vì ai? cho ai? Nếu không phải chỉ vỏn vẹn một tâm nguyện độ sinh, dấn thân hy sinh phục vụ??
Khi đặt chân lên vùng đất mới, một xã hội khác hẳn văn hoá Việt nam, khác hẳn mọi sinh hoạt tín ngưỡng Phật Việt, đương nhiên gặp nhiều khó khăn thử thách. Nhưng, quý Ngài không thất vọng, không mỏi mệt, không hoài nghi, không chán nản, mà vẫn nhiệt tình, mạnh dạng đi tới. Đi cho hết tháng năm còn lại, dù máu đỗ lệ rơi! Phải chăng, đó chính là sự nhập cuộc, hoá hiện vào chốn hồng trần, nhưng chẳng nhiễm bụi trần?
Năm tháng trôi qua, biết bao khóc cười theo ảo ảnh vô thường trôi nổi, những xáo trộn buồn đau cứ thay nhau dập đổ lên tấm thân tứ đại của quý Ngài. Nếu không phải những hoá thân Bồ tát, không phải thánh Tăng thị hiện, thì làm sao có thể chấp nhận, an vui sống còn?
Khi đến vùng đất xa lạ, quý Ngài đã chấp nhận những dồn dập đổi thay của xã hội, những nghĩ suy nặng nề mang hơi hướng khoa học tân kỳ. Nhưng, quý Ngài đã khéo léo ứng dụng tinh thần ‘dĩ huyễn độ chân’, quyết định hiến dâng đời mình cho sự tồn vong và phát triển đạo Phật Việt Nam trên những vùng đất mới!
Sống trong nhịp sống quay cuồng, mà tâm thái an định thong dong. Sống trong đời sống khắc nghiệt bạo tàn, nhưng tâm thức chất ngất ngọt ngào bình an. Sống trong thế giới phù du hư ảo, nhưng tâm thức thanh cao trác tuyệt!
Tất cả sẽ biến thành chất vị cuộc sống. Tất cả sẽ trở thành thiền vị dấn thân. Tất cả đều là cơ hội soi rọi tự tâm, bừng sáng những thương yêu, cảm thông chia xẻ!
Hãy phóng tầm nhìn tinh tế sâu sắc, mới thấy muôn vạn tấm lòng đang đêm ngày, tận tâm hy hiến!
Những tiếng khóc cười chìm nổi, những vui buồn trong kiếp nhân sinh, đều có công năng trở thành Thánh ca tâm Phật!
Ôi, những ân tình bé nhỏ, tưởng như cằn cỗi trong kiếp sống phù du, lại là những tia sáng thiên thu của mặt trời trí tuệ, đang soi sáng, sưởi ấm tình người!
Dù sao đi nữa, quý Ngài đến đây, không phải chỉ ban trao hiến tặng, mà để chấp nhận những bẩn chật của hành xử nhân gian!
Dù sao đi nữa, quý Ngài đến đây, không phải chỉ có nhiệt tâm hướng nội, mà còn phải rung động tình người!
Dù sao đi nữa, quý Ngài đến đây, không phải chỉ vun trồng cỏ cây thánh thiện, mà còn thêm chút sắc hương cho vũ trụ thiên nhiên!
Dù sao đi nữa, quý Ngài đến đây, không phải chỉ giữ vững niềm tin, mà còn đồng cảm, rung cảm trước nỗi khổ đau trầm thống của kiếp nhân sinh!
Phải chăng, một phần ý nghĩa cuộc sống, là khi chúng ta cảm nhận, nhìn thấy rõ những ân tình cao quý, những giá trị quanh mình?
Xã hội không ngừng tốc độ, không nhất thiết phải lấy những giá trị khoa học để định vị hay đo lường tâm thức. Hành xử như thế, có thể đi đến hiểu lầm đỗ vỡ, thay vì trân trọng tôn kính. Xin hãy phát nguyện độ sinh như tinh thần Bồ tát. Xin hãy thẩm thấu cuộc đời bằng con tim chân chính, may ra mới có thể gặp nhau trên con đường cảm thông. Bằng chỉ lắng nghe suy lường, thông qua tường thuật tường trình, hay góp nhặt thông tin một chiều, lắm khi chẳng viên dung trong nhận thức!
Hãy để dòng máu hy sinh, âm thầm chịu đựng, chảy về ngỏ ngách con tim thánh thiện. Hãy tận mặt nhìn thấy những hành hoạt của các bậc Thầy. Đời sống của quý Ngài chỉ mang lại hạnh phúc khắp chốn nhân gian!
Trong đổ nát điêu tàn, nơi trầm thống bất an, trái tim thương yêu độ lượng, tấm lòng bi thiết bao dung, sẽ sống mãi với cuộc đời!
Trong khô héo đau thương, hay cuồng phong thử thách, ánh sáng sẽ đẩy lùi bóng tối, niềm vui chân phúc sẽ trở thành ngàn đoá tâm hoa phụng hiến Ta bà!
Trong thách đố trần gian, trong bóng dáng não phiền, tất cả là thước đo thánh thiện, là bài học minh chứng hùng hồn-cuối cùng, quý Ngài sẽ mãi bất tử với thời gian!!!
Chùa Phật Đà, Úc Châu
Mùa Vu Lan Báo Hiếu-2011-Tân Mão
TK Thích Thiện Hữu